RSS

Category Archives: Features

Aside
Câu chuyện Bụi Đời Chợ Lớn (BĐCL) bị tạm ngưng phát hành theo đề nghị của Cục Điện Ảnh những tưởng chỉ là một một sự việc “thường ngày ở huyện” trong nền hành chính nước ta, nếu có “nóng” thì cũng chỉ đủ độ “râm ran” trong giới làm nghề. Ấy vậy mà sự việc lại có vẻ như đã nóng thật sự vì sự quan tâm từ phía khán giả. Khán giả Việt Nam đồng loạt lên tiếng ủng hộ bộ phim trên các mạng xã hội và cả các kênh truyền thông chính thức, đó là một thực tế không thể phủ nhận. Đó là thành quả của hơn mười năm phấn đấu của Điện ảnh Việt Nam khi giờ đây khán giả thực sự mong đợi một sản phẩm màn bạc Việt, điều vốn chỉ có ở phim Hollywood. Dẫu vậy, số phận của chính BĐCL hiện vẫn còn là một câu hỏi lớn.

BDCL10152785767670075_1290373615_n

Có Luật, nhưng vẫn thiếu luật chơi

Thật ra sự thành công của điện ảnh Việt Nam phải kể đến vai trò cực kỳ quan trọng của Luật Điện Ảnh đã được ban hành năm 2006, đi kèm với một Nghị định hướng dẫn của Thủ tướng chính phủ năm 2007. Hai văn bản này đã đưa ra một quy định mang tính cách mạng: chỉ cấp Giấy chứng nhận đủ điều kiện sản xuất phim một lần duy nhất cho các Hãng phim tư nhân khi thành lập, sau đó các Hãng phim sẽ không phải xin phép làm phim cho từng bộ phim nữa. Quy định này đã làm bùng nổ một làn sóng xã hội hóa điện ảnh khi có hàng trăm hãng phim tư nhân đăng ký thành lập, mở ra một kênh đầu tư mới hết sức thênh thang: đầu tư làm phim. Kết quả của cuộc cởi trói ngoạn mục này là số lượng phim Việt Nam ở cả mảng truyền hình lẫn điện ảnh đều nở rộ. Dẫu số lượng phim chiếu rạp hàng năm dù chỉ tăng dần tới mốc gấp đôi so với trước năm 2006, thì bởi đặc thù riêng về yêu cầu kinh phí và chất lượng kỹ thuật, đây vẫn là một thành tựu không hề nhỏ.

Nhưng trớ trêu thay, các công chức từ chính Cục Điện Ảnh nhiều khi lại chưa nắm rõ Luật Điện Ảnh. Gần đây nhất chính là trường hợp Cục trưởng Ngô Phương Lan phát biểu rằng phim Bụi Đời Chợ Lớn đã vi phạm Luật điện ảnh vì không chỉnh sửa kịch bản như yêu cầu của Cục. Đây là một phát biểu chưa hẳn chuẩn xác: theo điều 23 của Luật Điện ảnh, một kịch bản chỉ phải nộp lên để thẩm định khi đây là hoạt động “hợp tác, liên doanh sản xuất phim cho tổ chức, cá nhân nước ngoài” để xin giấy phép làm phim tại Việt Nam. Như vậy, nếu nhà sản xuất của phim này chỉ là những công ty đăng ký kinh doanh tại Việt Nam (cụ thể ở đây là Chánh Phương Film, Thiên Ngân Galaxy) thì nhà sản xuất không cần phải xin duyệt kịch bản. Kể cả khi họ chủ động nộp và xin ý kiến từ Cục, thì cũng không thể kết luận họ vi phạm pháp luật nếu họ không làm theo các ý kiến ấy. Bởi đây là họ xin ý kiến chứ không phải xin giấy phép làm phim. Cho rằng chỉ cần thành phần đoàn có người nước ngoài thì phim phải duyệt kịch bản là một cách hiểu sai tồn tại ở rất nhiều người làm việc tại Cục Điện Ảnh. Năm ngoái, khi nộp phim Dành Cho Tháng Sáu để duyệt phát hành, đạo diễn Nguyễn Hữu Tuấn cũng đã được hỏi vì sao không duyệt kịch bản khi dựng phim là người nước ngoài. Ông Tuấn cho biết: “Tôi trả lời rằng ở thời điểm quay phim thì tôi không thể biết đến chuyện là sẽ có người dựng phim nước ngoài, vì quay xong tôi mới gặp họ. Vì vậy yêu cầu duyệt kịch bản là vô lý. Hơn nữa phim hiện nay đã hoàn thành, tôi đã nộp phim lên thì còn duyệt kịch bản làm gì nữa? Sau đó phía Cục Điện Ảnh không có yêu cầu gì về kịch bản nữa.

Tuy nhiên, Luật Điện Ảnh và hệ thống quy định pháp lý đi kèm vẫn chưa hoàn bị. Một trong những vấn đề còn tồn đọng, đó chính là công tác thẩm định phim. Quyền hạn của các Hội đồng thẩm định phim được quy định trong Luật là rất lớn, đặc biệt là của Hội đồng duyệt phim thuộc Cục Điện Ảnh. Họ có toàn quyền quyết định một bộ phim được chiếu hay không, nghĩa là quyết định số phần hàng tỷ đồng đầu tư của nhà sản xuất. Nhưng bản thân Hội Đồng lại không phải bị ràng buộc bởi bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào vì trong Luật hoàn toàn không có quy định. Liệu có ai dám chắc được Hội đồng này sẽ không sai sót? Liệu có ai dám chắc Hội đồng này không thể ra quyết định vì một mục đích cá nhân vụ lợi nào đó? Hoàn toàn có thể đặt ra trường hợp một đối thủ kinh doanh mua chuộc Hội đồng để giết chết một bộ phim. Nếu ví như công tác duyệt phim là một trận đấu bóng, thì nhà sản xuất và cơ quan quản lý là hai đội bóng. Nhưng với quy định của Luật như vậy, thì cơ quan quản lý lại vừa đá bóng vừa thổi còi, có thể phạm lỗi mà chẳng bị phạt.

Thêm nữa, hiện nay những hành vi bị cấm chỉ được nói khá chung chung trong Luật Điện Ảnh. Sự thiếu rõ ràng này không thể phản ánh hết được sự thiên hình vạn trạng của công việc sáng tạo nghệ thuật, dẫn đến sự bối rối của cả người làm phim lẫn chính Hội đồng thẩm định. So sánh với hệ thống tiêu chuẩn phân loại phim rất phức tạp của Mỹ, thì tiêu chuẩn của chúng ta nghèo nàn đến tội nghiệp. Vì không có tiêu chuẩn, nên Hội đồng chỉ có thể đánh giá mơ hồ theo cảm nhận cá nhân, không thể tránh khỏi sự cảm tính, thiếu khách quan do sự khác biệt về quan điểm, nhận thức nghệ thuật.

Liệu có phải là chơi xấu?

Trong lúc dư luận đa phần đứng về phía Bụi Đời Chợ Lớn, thì bất ngờ trang tin trực tuyến của Báo Văn Hóa, thuộc Bộ Văn Hóa-Thể Thao-Du Lịch, nêu ra vấn đề về cái tên tiếng Anh được in trên tập kịch bản phim này: Chinatown. Trong một thời điểm nhạy cảm, vấn đề này đã khiến cho rất nhiều khán giả vốn ủng hộ phim, bỗng quay sang giận dữ với người làm phim vì đã chạm vào tinh thần dân tộc. Bỗng nhiên hướng dư luận lại có lợi cho Cục Điện ảnh. Phải nói thêm là tấm ảnh chụp bìa kịch bản duyệt là được một thành viên của Hội đồng thẩm định đưa ra, không khỏi khiến người ta phải nghi ngờ rằng Cục đang cố gắng gỡ thể diện bằng một phương pháp không đẹp. Bởi chụp mũ thiếu tinh thần dân tộc lên đầu người làm phim trong trường hợp này là một hành vi đánh lạc hướng rất nguy hiểm.

Thứ nhất, phải nói rõ ràng, nội dung phim có thể bạo lực, nhưng không hề có yếu tố chính trị, điều này Hội đồng thẩm định hẳn biết rõ vì họ đã xem phim. Thứ hai, việc đặt một cái tựa tạm thời để sử dụng trong thời gian làm phim, sau đó không dùng là tựa chính thức là chuyện vô cùng bình thường. Chính đạo diễn Charlie Nguyễn cũng đã phải đăng đàn nói rõ, rằng họ chỉ chọn một cái tên theo thói quen để tiện dùng khi trao đổi trong đoàn với nhau, và tên quốc tế chính thức của phim là Cho Lon. Thứ ba, người ta đã tìm thấy trên trang Báo điện tử Đảng Cộng Sản Việt Nam một bài viết vào ngày 5/1/2012 về không khí Tết tại Chợ Lớn, trong đó dùng từ Chinatown để nói về nơi này. Có lẽ Cục Điện Ảnh cần phải lên tiếng chính thức, cải chính lại về vấn đề này vì để dư luận hiểu sai như vậy là hết sức bất công cho người làm phim. Liệu Cục sẽ phải đối diện với các Hãng phim thế nào đây khi cần nhờ đến sự hỗ trợ của họ trong các hoạt động chung, như họ đã từng đóng vai trò hết sức quan trọng trong Liên hoan phim quốc tế Hà Nội?

Đâu là lối ra?

Có lẽ Bụi Đời Chợ Lớn sau khi chỉnh sửa sẽ không bị cấm chiếu như trường hợp của Bẫy Cấp Ba năm ngoái. Nhưng nếu cứ khắt khe cấm chiếu, các nhà sản xuất phim mất hết vốn đầu tư, liệu chính sách khuyến khích xã hội hóa điện ảnh sẽ đi về đâu? Một điều hết sức rõ ràng: công tác thẩm định phim phải được cải thiện.

Trước hết, Hội đồng thẩm định phim cần được đổi mới liên tục, để tư duy về điện ảnh của Hội đồng không bị lạc hậu, trì trệ. Hiện nay tuổi trung bình của 9 thành viên Hội đồng đã khá lớn, gồm những người được đào tạo và trưởng thành trong môi trường điện ảnh bao cấp, phần lớn tư duy nghệ thuật của họ đã lỗi thời. Chúng ta cần một hội đồng duyệt nhiều thành viên hơn để tăng sự khách quan, trẻ trung hơn để theo kịp tư duy mới của thời đại. Thậm chí có thể mở rộng cho các thành phần xã hội khác tham gia vào công tác này, chứ không chỉ gồm các nghệ sĩ điện ảnh. Hiệp hội điện ảnh Mỹ, cơ quan chịu trách nhiệm phân loại phim tại quốc gia này thành lập Hội đồng thẩm định từ những người khán giả rất bình thường. Các khán giả này được lựa chọn ngẫu nhiên, trải qua phỏng vấn để kiểm tra về tư duy điện ảnh. Các thành viên hội đồng này cũng thường xuyên được thay đổi.

Song song với đó, Nhà nước cần đưa ra một hệ thống tiêu chuẩn chi tiết để dùng cho công tác thẩm định phim. Bạo lực đến đâu là chấp nhận được, đến đâu là không, thế nào là không đúng thực tế xã hội… tất cả đều cần những tiêu chuẩn rõ ràng, càng ít sự cảm tính thì sẽ càng công bằng. Và điều càng cần thiết hơn là Quốc hội cần phải rà soát và điều chỉnh lại Luật Điện ảnh. Hãy quy định rõ ràng hơn trách nhiệm pháp lý của Hội đồng thẩm định, phải đưa ra cả những hành vi cấm vi phạm đối với Hội đồng này. Có như vậy chúng ta mới có thể giải quyết được tình trạng vừa đá bóng, vừa thổi còi. Làm sao để Luật đem lại lợi ích cho cả người làm phim lẫn cơ quan quản lý nhà nước. Và đặc biệt là để người làm phim thấy rằng quyền lợi chính đáng của họ được bảo vệ bởi Luật Điện Ảnh.

Dương Vy

(Bài đã đăng trên tạp chí 2!Đẹp, 2/5/2013)

Câu chuyện Bụi Đời Chợ Lớn – Từ thiếu luật chơi đến chơi xấu

 
1 Comment

Posted by on 05/05/2013 in Features

 

Cánh Diều 2013: Chân tiểu nhân – Ngụy quân tử

Bài viết dưới đây do độc giả Dương Vi gửi tới Filmcriticvn, quan điểm của Dương Vi có thể không trùng với quan điểm của người đăng bài.

 

Sát với thời điểm công bố giải thưởng Cánh Diều 2013, một giải thưởng mà ở nước ta có vai trò tương tự giải Oscar nhưng thực tế là không được xã hội chú ý cho lắm, trong ngành điện ảnh bỗng chốc xảy ra hai sự kiện đau lòng. Thứ  nhất là cái chết thương tâm của gia đình ông Lê Minh Phương, một người làm công tác khói lửa; và sự ra đi của đạo diễn Đỗ Quang Hải Âu, người mới chỉ vừa 37 tuổi và chưa kịp nhìn thấy bộ phim điện ảnh đầu tay của mình được công chiếu tại rạp. Nhắc người đã khuất, để thấy rằng những cái tên cá nhân đã được nhắc đến trong 11 phim điện ảnh của Cánh Diều năm nay đều là những người may mắn hơn Đỗ Quang Hải Âu rất nhiều. Họ ít ra còn có cơ hội được trau chuốt đứa con tinh thần của mình, và chứng kiến nó được công chúng đón nhận hoặc chối bỏ. Hóa ra, cái điều tưởng như đương nhiên này lại quý giá đến thế. Vậy thì cơ hội ấy đã được từng người sử dụng như thế nào ? 

Vốn vẫn được coi là “chính phái”, các bộ phim do Nhà Nước đầu tư sản xuất xưa nay được dán nhãn “nghệ thuật”. Đã rất nhiều lần các vị tiền bối trong làng phim đã phải thốt lên rằng phim tư nhân chỉ biết đến lợi nhuận, nếu cấp trên ngừng rót tiền đầu tư cho các Hãng phim nhà nước , ắt phim có giá trị nghệ thuật và nhân văn cao phải chết. Cánh Diều 2013 chứng mình lý thuyết nêu trên sai bét.   

Hãy cùng  nhìn vào hai bộ phim được Bộ VHTTTT gửi gắm cho những tên tuổi gạo cội: Đam Mê và Cát Nóng. Đạo diễn Lê Hoàng vinh dự được thực hiện một bộ phim có tổng vốn đầu tư lên tới 6 tỷ đồng tiền nhà nước, và được công chiếu tại lễ khai mạc LHP Quốc Tế Hà Nội 2012 – Cát Nóng. Thế như bộ phim ấy đã khiến cho hầu hết quan khách nước ngoài có cơ hội được ăn tiệc sớm vì đều phải bỏ ra ngoài sau chừng 30 phút. Số còn ngồi lại, có lẽ là người Việt muốn được xem đến cùng những mảng miếng khiến cho điện ảnh Việt Nam phải bưng mặt xấu hổ với bạn bè quốc tế. Và sự kiên nhẫn của họ được đền đáp xứng đáng, khi một nhân vật nữ thẳng tay chặt đầu những con giông thật trong phần cuối của một bộ phim có chủ đề bảo vệ môi trường. Đã có tiếng hô to phản đối từ một khán giả nào đó trong khán phòng, hành động không được lịch thiệp này có lẽ cũng dễ được thông cảm hơn so với sự đạo đức giả của Cát Nóng. Một số thành viên của Trại sáng tác Tài Năng Trẻ gặp nhau sau khi xem phim đã ngao ngán thốt lên rằng, 6 tỷ ấy có thể làm được 2-3 phim độc lập kiểu Dành Cho Tháng Sáu, giá mà… Đối với Đam Mê của Phi Tiến Sơn, công bằng mà nói, có khá hơn Cát Nóng về mặt điện ảnh. Nghĩa là nếu Lê Hoàng quá thể dở, thì Phi Tiến Sơn mới chỉ ở mức dở. Có vẻ như chủ đề của phim nhà nước năm vừa rồi là bảo vệ môi trường, Đam Mê cũng có ít nhiều yếu tố ấy, ngoài ra còn cài cắm thêm nhiều những luận đề tư tưởng về những đam mê của mỗi người. Nghe ra thì cũng hay, chỉ có điều các nhân vật trong phim đều được xây dựng theo kiểu một chiều, đam mê của họ nông nổi, sơ sài và kỳ cục, xem mà chỉ muốn phì cười như xem trò trẻ. Trong một lô những con người kỳ quái không giống ai, thì vai diễn của Hứa Vĩ Văn hóa ra lại gần gũi với đời sống nhất. Ấy thế mà Hứa Vĩ Văn lại đóng vai phản diện và phải nhận một đoạn kết không hay cho lắm, hóa ra Đam Mê kết luận là muốn kết cục có hậu thì phải sống trên mây. Mà thêm nữa, đôi khi Đam Mê cũng khiến những người đã xem ngờ ngợ rằng hình như thâm sâu dưới tầng tầng lớp nghĩa, bộ phim này có những ám hiệu chỉ dấu về những mối tình đồng tính nam, và cả nữ. Có lẽ vấn đề Hôn nhân đồng tính gần đây được coi là một vấn đề chính trị được quan tâm, nên phim cũng góp phần cập nhật thêm. Nhưng liệu có kiểu nghê thuật nào như thế không, hỡi các phim nhà nước ? Có chăng thì chỉ là loại nghệ thuật giả vờ.

Những tưởng bệnh nghệ thuật giả vờ chỉ là bệnh của phim nhà nước, hóa ra phim tư nhân và phim hợp tác quốc tế cũng bị mới chết. Một ẩn số lớn của giải – Lạc Lối (đạo diễn Phạm Nhuệ Giang) – sau khi được chiếu cho BGK và một số phóng viên, đã khiến nhiều đại diện của giới truyền thông ngộ độc tập thể. Nghĩ mà thương cho BGK biết bao (vì trong một buổi chiều phải xem Lạc Lối và Cát Nóng liền một lúc). Đưa ra một luận đề về sự khác biệt giữa giầu và nghèo, nhưng lại cũ rích kiểu nghèo thì tốt bụng sáng ngời, giầu thì xấu xa đồi bại, chỉ vừa mới cảnh đầu tiên cũng đã làm vài người thở dài. Phần còn lại cũng không khá hơn khi phim chỉ toàn là chắp vá các tình tiết lặt vặt, với một kiểu xây dựng nhân vật giống y chang những phim truyền hình ngô nghê nhất của Văn Nghệ Chủ Nhật một thời. Đây là một bộ phim hợp tác quốc tế khi đạo diễn Nhuệ Giang đã dày công xin được tiền tài trợ của nước ngoài, nhưng mà phim thế này thì không thể gọi là phim nghệ thuật được. Một phim khác, một phim mà sự xuất hiện của nó hết sức kịch tính, ấy là Mùa Hè Lạnh (đạo diễn Ngô Quang Hải). Xuất hiện vào phút chót, ứng viên Mùa Hè Lạnh cũng chỉ là một bất ngờ mang tính trớt qướt, y hệt như cái kết của chính nó. Với tham vọng tạo nên một bộ phim có ngôn ngữ hiện đại, những gì mà đạo diễn thể hiện là sự học mót lung tung từ nhiều phim và nhiều nhà làm phim, nhồi nhét vào một tổng thể thảm hại. Cộng với phần dựng phim nghiệp dư, cũng như phần âm thanh do đạo diên tự biên tự diễn lúc to lúc tịt, Mùa Hè Lạnh chắc chắn là cũng chỉ cùng một chiếu với những phim không có chút le lói đoạt giải như Gia Sư Nữ Quái hay Dành Cho Tháng Sáu. Nhưng cũng nên công bằng với hai phim của Lê Bảo Trung và Nguyễn Hữu Tuấn, hai phim ấy vẫn khá hơn Mùa Hè Lạnh nhiều. Điều gây thắc mắc lớn cho nhiều người là, cả Phạm Nhuệ Giang và Ngô Quang Hải đều đã phải tự thân trải qua một thời gian dài nung nấu, qua bao khó khăn tìm kinh phí, xin đầu tư, rồi vượt muôn nhọc nhằn để làm ra được một bộ phim, sao họ lại phải khổ như thế vì những bộ phim không ra gì ? Thật là không đáng cho công sức lao động nghệ thuật của họ chút nào.

Một bệnh khác của điện ảnh VN gần đây, đặc biệt là điện ảnh tư nhân, ấy là sự làm ẩu, ẩu vì tiến độ bị ép phải làm quá nhanh. Thành ra những đứa con tinh thần của các đạo diễn có thành hình hài, nhưng còn còi cọc. Nếu có một người dựng chuyên nghiệp, Mùa Hè Lạnh chắc chắn là một phim coi được của năm 2012. Nếu đạo diễn không quá tham mà tự dựng phim, thì Lấy Chồng Người Ta có thể coi là phim hay nhất vì những bước tiến dài về ngôn ngữ mà Lưu Huỳnh đạt được. Nhưng trên thực tế, sự lê thê dài dòng đã giết chết cả hai bộ phim. Dựng phim là giai đoạn cần sự tinh tế và tỉnh táo, nhưng với lịch sản xuất quá gấp gáp, người dựng phim khó mà có thể đưa ra bản phim hoàn hảo và hợp lý nhất được. Một phim VN hiện nay có thời gian sản xuất trung bình tính từ tiền kỳ đến công chiếu là chừng 5-6 tháng, một tốc độ siêu tốc ! Với tốc độ như thế thì với ngay cả một đạo diễn cứng cựa như Charlie Nguyễn cũng chỉ có thể làm phim theo kiểu đối phó, Cưới Ngay Kẻo Lỡ là ví dụ nhãn tiền. Bộ phim ấy phải khiến cho đạo diễn của nó phải kêu lên rằng đây là phim tệ nhất anh từng làm, và từ giờ trở đi sẽ không làm như thế nữa… Cho nên năm nay, Cưới Ngay Kẻo Lỡ sẽ không thể giúp Charlie Nguyễn có cơ hội lên nhận giải như với Long Ruồi.

Điểm sáng của năm nay là Victor Vũ khi anh có liền một lúc hai phim được đề cử tranh giải. Cả hai phim – Thiên Mệnh Anh Hùng và Scandal – đều là những phim được đánh giá tốt khi công chiếu. Đặc biệt là Scandal, hiện tượng điện ảnh của năm khi đã làm thỏa mãn cả khán giả lẫn báo giới vì đã gãi đúng chỗ ngứa của ngành showbiz. Tuy Scandal vẫn hơi lê thê ở đoạn giữa, và Thiên Mệnh Anh Hùng còn đơn giản trong tình tiết, thì với mặt bằng chung năm nay, nếu hai phim này không có giải thì thật là chuyện lạ.

Năm 2012, theo thống kê có gần 20 phim Việt Nam, nhưng cuối cùng Cánh Diều chỉ quy tụ được 11. Điều này khiến nhiều nhà báo phẫn nộ như thể đấy là lỗi của Ban Tổ Chức. Nhưng kỳ thật, việc nhà sản xuất của các bộ phim như Nàng Men Chàng Bóng không gửi phim tranh giải lại chứng tỏ rằng họ đang rất thành thật với chính mình. Họ không làm phim để tham dự giải, và sẵn sàng thừa nhận phim của mình chỉ là những phim giải trí xem rồi lại quên. Họ thà làm chân tiểu nhân, còn hơn là ngụy quân tử như vài phim đã được nêu tên ở trên. Điều đó hẳn nhiên là đáng được tôn trọng. Ngoài ra, cũng có nhiều ý kiến về việc tại sao không có phim Chạm (đạo diễn Nguyễn Đức Minh), thì cũng xin thưa luôn rằng Chạm là phim được sản xuất tại Mỹ, là phim nước ngoài nên đương nhiên là không thể tranh giải Cánh Diều. Hơn nữa, theo điều lệ giải thì ngay cả phim do một hãng phim Việt Nam sản xuất mà không có ai trong đoàn làm phim là Hội viên Hội Điện Ảnh thì cũng năm ngoài cuộc chơi. Điều này cũng là dễ hiểu vì Cánh Diều vẫn là một giải thưởng của Hội Điện Ảnh. Ngoài ra thì Cánh Diều cũng chỉ trao cho người Việt Nam hoặc người có quốc tịch Việt Nam, nên dù cho phần dựng phim, biên tập âm thanh và âm nhạc của Dành Cho Tháng Sáu được đánh giá rất cao, thì với việc phần hậu kỳ của phim hoàn toàn do ê kíp Pháp thực hiện, chắc chắn Dành Cho Tháng Sáu cũng không được tham gia các giải cá nhân này.

Nhưng dù có còn nhiều bất cập, giải Cánh Diều vẫn rất xứng đáng được hoan nghênh vì là dịp duy nhất làng phim Việt Nam có dịp góp mặt đầy đủ và những nghệ sĩ đã cống hiến cho lao động nghệ thuật sẽ được tôn vinh. Nếu ai chưa được giải năm nay, xin chúc họ sẽ tiếp tục góp mặt và sẽ gặt hái được thành công trong những kỳ sau. Càng có nhiều phim Việt Nam hay thì giải Cánh Diều sẽ càng chất lượng và có uy tín. Hi vọng một ngày không xa, nền điện ảnh Việt Nam sẽ vững vàng và Cánh Diều sẽ thực sự bay cao, bay tự tin giữa trời xanh.

 
Leave a comment

Posted by on 09/03/2013 in Features

 

Hollywood – Bữa đại tiệc bốn tháng cuối năm

HÀNH ĐỘNG KHÔNG NGỪNG NGHỈ

Ba năm trước, cựu điệp viên CIA Bryan Mills (Liam Neeson) đã lật tung cả Paris để tìm kiếm cô con gái bị bắt cóc khi đang đi du lịch. Giờ đây, cũng trong một chuyến du lịch ra nước ngoài, gia đình của ông lại bị dòm ngó. Tuy vậy, con tin lần này là Mills và người giải cứu là… con gái ông, Kim (Maggie Grace). Khán giả rất háo hức liệu biên kịch gia Luc Besson và Liam Neeson sẽ đem đến những gia vị mới mẻ nào cho Taken 2, khi mà nội dung của hai tập phim không quá khác nhau.

Kế đến, đạo diễn Rian Johnson sẽ tái xuất cương vị biên kịch và đạo diễn cho bộ phim hành động-viễn tưởng Looper. Phim lấy bối cảnh năm 2047, có sự xuất hiện của tài tử Joseph Gordon-Levitt trong vai Joseph Simmons, một sát thủ trẻ có nhiệm vụ thủ tiêu những kẻ được băng đảng mafia gửi về từ tương lai năm 2077. Có điều, mục tiêu tiếp theo của Simmons lại chính là… Simmons của 30 năm sau (Bruce Willis). Vì bất cẩn để cho “bản thân” trốn thoát, Simmons trở thành mục tiêu trừ khử của tổ chức. Khỏi phải nói, khán giả sẽ ngập mặt với những màn rượt đuổi mèo vờn chuột nghẹt thở của Gordon-Levitt và Willis giữa lòng Kansas.

Read the rest of this entry »

 
Leave a comment

Posted by on 04/09/2012 in Features

 

Tags: , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,

Phim bom tấn – Ngôi vương bất khả xâm phạm

Hết năm này qua năm khác, cứ đến mùa hè, khán giả lại bị nhồi nhét hàng sa số các bộ phim bom tấn hành động kiểu cũ lẫn kiểu mới, siêu anh hùng được làm mới lẫn siêu anh hùng được làm tiếp… Nhưng dường như khán giả không bao giờ cảm thấy chán!

Khởi nguồn từ những điều bất thường

Lịch sử của phim bom tấn bắt đầu bằng một con số, một con số quá sức vĩ đại khiến cho Steven Spielberg từng phải ngấn lệ. Vào cái ngày 20/6/1975, bộ phim Jaws (tựa Việt: Hàm cá mập) được trình chiếu tại 409 rạp trên khắp nước Mỹ. Vào thời điểm mà hầu hết các bộ phim chỉ được ra mắt tại một địa điểm chính trong một thành phố lớn như New York trước khi dần dần được đưa sang các nơi khác, đó là một điều bất thường. Càng bất thường hơn, khi Jaws thu về 7,061,573 đô-la Mỹ sau 3 ngày đầu tiên. Và sau 78 ngày, bộ phim đã soán ngôi vương của The Godfather lúc đó khi cán mốc 86 triệu đô-la.

Read the rest of this entry »

 
Leave a comment

Posted by on 20/08/2012 in Features

 

Tags: , , , , , , , , , , , , ,

Thông báo: VFCC chuyển domain mới

Xin các bạn lưu ý, từ ngày 20/6/2012, nhóm Vietnam Film Critics Community (VFCC) sẽ chuyển sang domain mới tại địa chỉ:

http://filmcriticvn.com

Hiện tại, domain cũ http://filmcriticvn.org đã hết hạn và không còn được nhóm tiếp tục duy trì nữa. Vậy VFCC xin ra thông báo này để các bạn được biết và có thể cập nhật bookmark, các đường dẫn về VFCC…

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Qua sự kiện này, VFCC cũng xin gửi lời cảm ơn đến tất cả các bạn đã ủng hộ cho nhóm trong quãng thời gian suốt bốn năm vừa qua. Hy vọng, trong thời gian tới, VFCC vẫn sẽ có thể gửi đến các bạn những bài viết chất lượng một cách đều đặn nhất có thể.

 
Leave a comment

Posted by on 20/06/2012 in Features

 

Xin chào các vị anh hùng!

Nếu như năm 2011 là năm mà người ngoài hành tinh đổ bộ xuống màn ảnh rộng, thì năm nay, hãy sẵn sàng chào đón trở lại các siêu anh hùng vĩ đại!

Thor và Captain America sát cánh trong The Avengers

Anh hùng tụ hội

The Avengers (tựa Việt: Siêu anh hùng báo thù) có thể coi là bộ phim tiêu biểu nhất cho mùa hè năm nay: từ tỷ phú ăn chơi Tony Stark với “bản ngã” Người Sắt, tới chàng thần sấm Thor với cây búa Mjolnir huyền thoại; từ chàng khoa học gia bị đột biến gen thành Hulk – Người khổng lồ xanh, đến chàng Đại úy Stever Rogers – Captain America bị đông lạnh từ thời thế chiến thứ II và được hồi sinh lại trong xã hội hiện đại, tất cả cùng tụ hội lại để chiến đấu chống lại một âm mưu thôn tính Trái Đất. The Avengers có thể xem là dự án mang tính tham vọng lớn nhất của Marvel Studios, bởi để cho ra đời bộ phim này, họ đã lên kế hoạch sản xuất 5 bộ phim trước và giới thiệu tiểu sử từng nhân vật xuất hiện trong bộ phim (bao gồm hai phim Iron Man, The Incredible Hulk, ThorCaptain America: The First Avenger), cũng như “cài cắm” các tuyến nhân vật phụ và tình huống dẫn đến sự kiện sẽ xảy ra trong tập phim này. Ngoại trừ Edward Norton không trở lại với vai tiến sĩ Bruce Banner (Mark Ruffalo thay thế), thì Robert Downey Jr., Chris Evans,  và Chris Hemsworth đều sẽ trở lại với các vai diễn cũ.

Read the rest of this entry »

 
Leave a comment

Posted by on 07/04/2012 in Features, Preview

 

Tags: , , , , , , , , , , , ,

Chờ đợi gì trên màn ảnh Việt 2012?

Sau đợt phim cuối năm 2011 phát triển ồ ạt về số lượng, thậm chí là dẫn đến tranh giành thị phần quyết liệt trong dịp tết nguyên đán Nhâm Thìn, khán giả của điện ảnh Việt Nam lại háo hức chờ đón những bộ phim mới. Cùng điểm lại những dự án đáng chú ý nhất của màn ảnh Việt để xem bàn tiệc phim năm nay liệu có thực sự đáng để chờ đợi.

Ngọc viễn Đông

Được sản xuất từ năm 2010, từng tham dự nhiều liên hoan phim quốc tế nhưng đến nay, Ngọc viễn Đông mới có kế hoạch ra mắt khán giả trong nước trong tháng 3. Read the rest of this entry »

 
 

Tags: , , , , , , , , , , , , , , , ,

 
%d bloggers like this: